SWT 263 – HỌC ĐẠI HỌC

Khi mình quyết định quay lại trường học, bạn bè đã hỏi mình: học đại học để làm gì nữa. Với nhiều người, bằng đại học chỉ là công cụ để để xin việc. Lúc đấy, mình đã làm giám đốc sáng tạo của Cốc Cốc, ở nhà công ty cấp, đi lại công ty trả tiền taxi. Bố mẹ cố gắng thuyết phục mình chịu khó ở nhà làm ăn một vài năm rồi lập gia đình. Quê mình vẫn còn quan niệm con gái càng học cao càng khó lấy chồng.

Bản thân mình cũng đã cân nhắc rất nhiều việc có nên học đại học hay không. Hôm nay, mình muốn chia sẻ với các bạn suy nghĩ của mình về mục đích của việc học đại học. Qua đó, mình hy vọng có thể giúp những bạn đang và sẽ học đại học tận dụng tối đa năm tháng sinh viên. Tiếp tục đọc

Advertisements

SWT 262 – (CHƯA) TRƯỞNG THÀNH

Gần đây, tôi nghĩ rất nhiều về trưởng thành. Trước đây, trưởng thành với tôi như con đường thẳng một chiều, nơi mỗi người học và học lại, thất bại và thành công, vấp ngã và đứng lên tiếp tục đi về phía trước (đọc “Trưởng Thành”). Nhưng giờ đây, trưởng thành trong tôi dường như con đường đôi hai chiều, cho ta định hướng đi về phía trước nhưng cũng chừa lại một lối đi về phía sau. Nói cách khác, giữ được cho mình tư duy của một đứa trẻ vụng về, thiếu tự tin cũng là một cách để phát triển bản thân trưởng thành hơn, tự tin hơn. Tại sao lại như vậy? Điều này có vô lý quá không? Hãy để bài viết này nói lên quan điểm của tôi. Đánh giá cuối cùng thuộc về bạn. Tiếp tục đọc

SWT 261 – LÀM GÌ VỚI BÃO

Làm gì với “bão” (Hay cách mình xử lý khi có nhiều suy nghĩ tiêu cực đến cùng một lúc)

Hôm qua ngoài trời mưa bão còn mình thì có “bão” ở trong lòng. Bây giờ, khi trời quang mây tạnh cả bên ngoài và bên trong, mình muốn ngồi viết lại những quan sát mà mình có trong suốt 24h ấy.

Trước đây khoảng nửa năm, trong một lần ăn trưa ở chỗ làm, chị sếp mình lúc đó đang tham gia Tiếp tục đọc

SWT 260 – HÔM NAY CÓ TIN XẤU GÌ KHÔNG?

Tôi bắt đầu mỗi ngày bằng cách tự lục vấn bản thân: Hôm nay tôi sẽ gặp phải sự vô ơn, bất lương, phản bội, ác cảm, và ích kỷ.
Begin each day by telling yourself: Today I shall be meeting with interference, ingratitude, insolence, disloyalty, ill-will, and selfishness.

Đây là câu nói của hoàng đế La Mã Marcus Aurelius.
Có vẻ ngược đời. Nhưng tôi thấy đúng. Tiếp tục đọc

Nếu mình được học lại từ đầu ở HSU

Thao Nguyen

thì mình biết chính xác mình có thể làm và đáng lẽ làm tốt hơn. Suốt mấy năm, đi học, trao đổi sinh viên, tham gia các CLB, tổ chức rồi gap year, intern, mình thấy mình đã lãng phí nhiều thời gian. Nếu như biết được điều mình list dưới đây từ từ hồi tân sinh viên, mình sẽ học tốt hơn, có sự chuẩn bị tốt hơn. Mình viết ra, để tự nhắc bản thân mình trong thời gian còn lại đi học ở trường, cố gắng học tốt hơn, sống tử tế hơn, và làm việc có tâm hơn. Với lại, viết dành tặng cho nhóc em của mình. Hy vọng nó sẽ rút ra được điều gì đó từ những kinh nghiệm đau thương của bà chị nó.

  1. Vững tâm học ở trường:

Mình đã từng ghét học kế toán đến tận cổ, ghét học những…

View original post 1 168 từ nữa

SWT 259 – NHỮNG NGÀY THÁNG ẤY

Đọc những điều bạn Thanh viết, mình lại nhìn thấy mình của những tháng ngày cuối năm ngoái, khi đang gồng hết sức để chiến đấu ở Thái Lan.

Đó là những ngày tự đưa mình vào giai đoạn trầm cảm mà không hề biết.

Những ngày đều đều như vắt chanh, sáng đi bộ đi làm, ăn đúng món đó, uống đúng món đó, rồi làm việc tới nửa đêm để giải quyết hết những vấn đề xảy ra trong một ngày. Tiếp tục đọc

Mẹ

daylalinh

Hai hôm trước, tôi nhận được một cuộc điện thoại của mẹ giữa chiều. Giọng mẹ run và có phần bồn chồn, không giống mẹ tôi thường ngày chút nào.

“Mẹ đang có biểu hiện của bệnh mất trí nhớ.”

Giữa quán cà phê náo nhiệt những người, những cuộc hội thoại, những tiếng cười đùa, tôi ngồi đơ ra dán tai vào điện thoại. Chiều đó nhân viên của mẹ vào phòng đưa mẹ kí một số giấy tờ trong lúc cuộc họp của mẹ đang diễn ra. Mẹ kí xong, tiếp tục họp, mười phút sau bèn hỏi mọi người: “Ơ sao chưa thấy cái X mang lên cho chị kí nhỉ?” Mọi người ngây ra, “chị vừa kí xong rồi mà chị.” Và mẹ tôi không có bất kì một kí ức nào về chuyện này, đây cũng không phải lần đầu tiên nó xảy ra.

Tự…

View original post 667 từ nữa

Chuyện nhỏ nhặt: Tính đổ lỗi

Tung meo

Buổi sáng, tôi có cuộc họp tiến độ, giờ hẹn 8h30, giữa công ty tôi và đối tác là cơ quan nhà nước.

Đoạn đường từ nhà tôi đi làm hôm nay có hai vụ ách tắc vì va chạm xe, ngoài dự tính, tôi muộn 10 phút, như mọi lần, tôi xin lỗi rối rít và nói rằng do bản thân sơ suất.

Có một người nữa, muộn 30 phút. Khi được hỏi lý do, rất tự nhiên, cô ấy nói rằng chính tôi là người làm cô ấy tới muộn vì hôm qua khi đọc được email về thời gian cuộc họp, tôi có reo lên “ô, họp sớm thế, mọi lần 9h mà nhỉ”. Nghe thấy cô ấy phân trần, tôi phì cười, nhưng không nỡ cắt ngang dòng logic của cô.

Cuộc họp bắt đầu, hôm đó là ngày theo lịch trình là ngày ra mắt…

View original post 949 từ nữa

SWT 258 – NHỚ ĐÓ, KHÔNG AI CHẾT CẢ!

Những lần lướt newsfeed, nhìn thấy tin ai đó làm việc ở một network nào đó tự tử vì áp lực, đột quỵ vì deadline, tôi lại run. Như phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người, tôi thấy cuộc đời mong manh quá. Và những mong manh ấy, sao mà gần mình quá. Sự gãy đổ như sờ được, thấy được. Những mảnh vỡ như bắn thẳng vào mình, khiến cho mình xước xát, sợ hãi.

Đọc báo hay thấy những bài dạng như: Người Việt lười hơn người khác, làm ít chơi nhiều… Tôi đọc, cũng biết vậy thôi, chứ không biết cụ thể người Việt đó là người Việt nào. Chứ người Việt mà tôi biết hoặc làm việc cùng toàn là những siêu nhân, nên trong bài chia sẻ này, tôi sẽ chỉ nói về người Việt mà mình biết. Tiếp tục đọc

SWT 257 – CHÀO BUỔI SÁNG

Sáng nay một bạn gái thông báo với tôi là Hà Nội đã mưa. Khi rời xa Hà nội nhin những khóm hoa ở trong vườn cháy xém lá, tôi cứ bồi hồi nghĩ đến các em bé mới sinh phải ở trong mái nhà lợp tôn nóng rát, các cụ già không có điều kiện sống trong điều hoà, các bệnh nhân đang chen nhau trong bệnh viện dưới cái nóng trên 40 độ mà thấy thương quá. Tôi tự nghĩ mình có thể làm gì không nhỉ? Tiếp tục đọc