SWT03 – CÂU CHUYỆN CẬU BÉ BÁN BÁNH CAM

Có một thằng ku ôm mẹt bánh cam đi bán, bị vấp té đau đớn ngay trên con đường đông đúc giữa trung tâm Sài Gòn.

Những chiếc bánh văng ra vương vãi, nó đau đớn thảm não ngồi nhặt bánh dơ bẩn thẫn thờ, và cứ ngồi thảm sầu phủi bánh sắp xếp bánh vậy cả tiếng đồng hồ, không van xin một ai…

Có nhiều người tới giúp thằng bé nhặt và phủi bánh, có người tới lại hỏi thăm, có người còn cho nó cả trăm ngàn. Cậu bé bán bánh cam cảm ơn rối rít với những giọt nước mắt rưng rưng trên má. Điều cậu bé muốn làm ngay sau khi nhận được tiền là ……….. kiếm một chỗ khác để té tiếp. Một ngày té chừng năm bảy bận là đủ sở hụi!

Câu chuyện cũng bình thường nếu không biết rằng nó ngày xưa là một thằng bán bánh rất ngon và siêng năng, với một tâm hồn ngây ngô và trong sáng. Nhưng sau một lần bị té thiệt, nó nhận được nhiều sự thương cảm và nhiều tiền quá, và rồi nó thấy đi bán khổ cực cả ngày chỉ lời được vài chục, trong khi té có 1 lần đã được mấy trăm!

Từ đó trở đi, nó chuyển qua đi té chuyên nghiệp thay vì đi bán bánh, và mỗi tháng kiếm mười mấy hai chục triệu là bình thường!

Hỏi: Ai đã tạo nên một đứa lừa đảo đó, có phải do lòng tốt của con người không? Chỉ đặt câu hỏi để suy ngẫm thôi, không kết luận gì!

Như thường lệ, share không cần hỏi!

Anh Tư Sang!

facebook.com/sang.huynh.dr

(Bài viết đã được người sưu tầm biên tập và chỉnh sửa)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s