SWT 110 – AD “KHỐN”

Ma trận Thái Hà – Chùa Bộc.

Trên đường Tây Sơn, định rẽ vào Chùa Bộc thì gấu bảo: “Ớ, hôm nay có đi làm đâu, đi chơi đường này mà Ad”.

Bèn đi thẳng tiếp.

Ớ, sao cái đoạn này lại dành tới 2 làn để rẽ trái. Mình đang đi thẳng rơi luôn vào làn rẽ trái, tính sao ta?

Bọn khốn lại bẫy người rồi. Người ta có phải là cá đâu mà cứ “Mùa lụt nước lũ, bắt cá giữa đường”.

“Rẽ rồi quành lại hay đi thẳng cho công an bắt rồi bình luận nhỉ?”, Ad khốn đấu tranh nội tâm.

“Rẽ”, tiếng nói sợ mất thời giờ trong Ad to hơn.

Bèn xi nhan trái, đợt đèn rẽ trái chuyển xanh.

Chỗ bùng binh trước mặt có 2 anh CSGT đứng chuyên bắt cá.

Đèn rẽ trái chuyển xanh, không rẽ được vì có 4 xe máy chắn phía trước chờ đèn đỏ đi thẳng.

Đến lúc đèn đi thẳng chuyển xanh, mấy người đi xe máy đi thẳng, một người bị một anh CSGT dừng xe.

Thấy vậy Ad khốn đi thẳng về phía đó, anh CSGT còn lại vẫy Ad táp vào.

Xuống xe, đóng sập cửa, bước qua anh CSGT đang chào theo điều lệnh về phía cửa sau, mở ba lô, lấy iPad mini ra:

– Xin chào, phạt thì cứ phạt, để anh ghi lại chuyện này luôn.

– Việc này là tuỳ anh. Anh có nhìn thấy đây là làn rẽ trái không?

– Có. Nhưng vạch kẻ quá ngu gây hoang mang cho người đi đường. Sửa lại vạch đi.

– Anh không được nói như vậy, như vậy là xúc phạm chúng tôi. Anh là người tham gia giao thông, anh phải tuân thủ theo tín hiệu.

– Tín hiệu nó phải rõ ràng, mạch lạc, không gây hoang mang cho người đi đường. Các chú nhìn lại 2 cái làn rẽ trái kia xem. Thừa thãi, méo mó có ra thể thống gì không.

– Làm như vậy là để tránh ủn tắc. Anh muốn đi thẳng thì anh đi lên cầu vượt.

– Cầu vượt để giảm tải chứ có phải để bắt buộc phải đi lên đâu. Cứ chỗ nào thoáng thì đi cho đỡ tắc. Anh đang đi thẳng giữa đường rơi luôn vào làn rẽ trái là sao. Nhịp đèn đi thẳng rẽ trái lại không bằng nhau, thế này thì đầy người bị bẫy. Mấy cái đèn đỏ ở Nguyễn Lương Bằng, Tôn Đức Thẳng nữa, rồi cả đường Phạm Văn Đồng, đường thì bé xíu mà đèn đi thẳng với rẽ lại không trùng nhau, đường đông như thế người ta chuyển làn thế nào đây?

– Chúng tôi kẻ vạch như vậy là có lí do. Nghĩa vụ của anh là chấp hành. Anh vi phạm, sao anh lại bảo chúng tôi ngu.

– Anh đi đường Châu Âu bao nhiêu năm rồi, chẳng có con đường nào mà kẻ vạch méo mó, tín hiệu đèn gây khó như chỗ này cả. Nhìn bên đường Chùa Bộc rẽ sang đây xem. Gần đến chỗ rẽ trái tự nhiên cong queo nhét thoải mái 2 ô tô làn rẽ. Đến lúc rẽ thì làm cái vạch mà 2 ô tô muốn đi vừa thì phải chèn nhau để các chú đứng ở đây bắt luôn.

– Thế anh không thấy cái vạch đứt à?

– Vạch đứt gì. Hôm trước anh đi lấn vạch đứt một tí mà có chú cũng xịch lại. Xong thấy anh biết luật có xịch được anh đâu. Mà có biết dùng compa không. Cái vạch đứt thì cũng phải vẽ cho nó tròn, nó rộng hợp với khúc cua, không thì bỏ luôn vạch đi cho người ta đỡ sợ. Tóm lại chỗ này vẽ lại hết đi. Đây là bộ mặt thủ đô, bẫy ít thôi.

– Anh vi phạm luật chúng tôi có thể chỉ nhắc nhở nhưng anh không được nói chúng tôi ngu với chúng tôi bẫy. Anh ở Châu Âu nhiều mà nhận thức của anh như vậy là không được. Anh xem ông biển 88 kia ông ấy ở tỉnh khác mà vẫn tuân thủ luật đấy thôi.

– Một năm 365 ngày ngày nào anh chẳng đi qua đây, ngày nào chẳng thấy các chú tóm một rổ người đi đường. Luật phải làm người ta đi lại thoải mái chứ. Với cả anh không nói các chú ngu. Anh nói kẻ vạch ngu, chẳng có nước tiến bộ nào người ta kẻ vạch gây hoang mang như vậy cả.

– Thì cũng phải từ từ mới phát triển được chứ. Với cả anh không được nói chúng tôi ngu. Người Việt Nam cũng thông minh lắm.

– Thông minh thì nhìn cái đường méo mó này đi. Chỗ này thì như hình thang, chỗ kia thì không biết dùng compa.

– Thôi, anh đi đi.

– Đã nói chuyện xong đâu.

2 anh CSGT quên cả bắt người, mải mê tranh tụng với Ad để chứng minh người Việt Nam không ngu, chúng tôi không ngu.

Một lúc sau:

– Thì cũng phải dần dần, làm gì cũng phải có kinh phí chứ anh. Đây có phải Châu Âu đâu.

– Kinh phí cái gì. Có kẻ lại mấy cái vạch, tốn ít sơn, cần thì anh tài trợ cho. Rồi cũng phải thành Châu Âu chứ, chậm tiến mãi à.

Thêm một ông nữa đi ra gọi 2 ông kia trở lại nhiệm vụ đánh cá.

– Thôi, anh đi đi.

– Được. Nhớ kẻ lại vạch đấy.

Lần này Ad khốn cảm thấy buồn chán, không chào, không cảm ơn.

Nguyễn Thế Hoàng Linh

facebook.com/nguyenthehoanglinh

Advertisements