SWT 157 – KHI TIỀN LÀ TẤT CẢ

Mấy hôm nay lao xao vụ Formosa, tôi biết mọi người đang giận dữ, đang “chọn” nhưng cái chọn của quý vị có thể làm được BÂY GIỜ sẽ được nói trong bài phân tích sau.

Người khai sinh Formosa là Vương Vĩnh Khánh, khi xưa nghèo khó học không hết cấp 1 đi bán gạo thuê, ông nuôi mộng làm giàu và làm mọi cách để kiếm tiền. Ông nổi tiếng hà tiện, tương truyền rằng ngày xưa mỗi sáng ông uống sữa đậu nành, ông không cho đập trứng vào ngay (Ở Đài Loan sữa đậu nành sẽ đập một cái trứng vào nên ông không bao giờ cho đập trứng vào trước, mà uống bớt một phần sữa rồi mới đập trứng, vì nếu đập trứng sớm ông sẽ mất một phần sữa đi).

Với tài kinh doanh của mình, ông lập ra một đế chế to lớn về công nghiệp ở đài Loan và được phong là “Kinh doanh chi thần” và có thời kỳ giàu nhất Châu á.

Hàng triêu người Đài, Trung quốc… bắt chước lối kinh doanh của ông, thắt lưng buộc bụng, hà tiện cùng cực để đổi lấy tiền vào như nước.

Sẽ không có gì đáng nói nếu sự hà tiện đó không đi kèm với sự bóc lột sức lao động hay bóc lột môi trường. Thực sự khi ông Phàm nói câu “chọn đi” tôi thấy hết sức buồn cười. Formosa không phải là doanh nghiệp đi đầu trong nhành gang thép. Thậm chí không có trong top 50, những doanh nghiệp hàng đầu trong ngành gang thép như ArcelorMittal (Luxembourg) hay Nippon Steel & Sumitomo Metal (Japan), thậm chí Hebei steel hay Bao steel ở Trung quốc cũng phải đi qua một quy trình kiểm tra xử lý chất thải vô cùng nghiêm ngặt.

Đối với Trung quốc, họ đã trả giá cho “cuộc cách mạng hiện đại hóa” bằng môi trường đầy ô nhiễm đến nỗi phải mua không khí từ Anh về dùng với giá cắt cổ. Còn Luxembourg và Nhật, tôi chưa thấy hai cái tập đoàn đó có nhà máy nào đi kèm với cá chết và môi trường ô nhiễm bao giờ.

Vậy nếu như anh xây cái nhà máy 28 tỷ USD thì làm ơn xây cho đàng hoàng cái nhà máy xứ lý nước thải, ít nhất phải đạt được chất lương nước như ở Châu âu nếu trong bài báo vừa qua khi xin lỗi anh bảo anh làm đúng chất lượng Châu Âu.

Dạ thưa anh, nói luôn một tiếng tại sao anh chọn cái vùng quê nghèo Hà Tĩnh mà không chọn một chỗ khác? Hai lý do rất đơn giản, một là vì anh có thể thao túng được chính quyền ở đây để anh muốn làm gì thì làm. Hai là anh hà tiện, nếu xây chỗ khác thì chi phí môi trường rất cao, anh chọn nơi này để mọi thứ đều rẻ mạt, không ai bắt anh xây nhà máy xử lý nước thải đạt chuẩn quốc tế, như vậy anh sẽ dễ dàng hạ giá sản phẩm để cạnh tranh. Mà bí quyết thành công của doanh nghiệp Đài loan và Trung quốc là gì? Giá rẻ !

Xây một nhà máy lọc nước hiện đại nó mắc lắm anh à, nên anh chọn nơi đây cho rẻ, mặc kệ ai chết cũng được, miễn mình có tiền!

Thực tế nó là vậy, tức là anh nói đúng rồi đó, cái đất nước này đi theo con đường ” Công nghiệp hóa, hiện đại hóa” khi mà cái thời đó nó bắt đầu từ thế kỷ 19 và tàn lụi luôn rồi, Mỹ , Châu Âu, Singapore bây giờ đi theo những con đường khác lắm rồi, mà chúng tôi còn đưa vào chủ trương đến 2050, đất nước chúng ta sẽ thành “nước công nghiệp hóa” nữa cơ. Khổ lắm, vẫn là mô hình tiến lên của chúng tôi! Do đó, chúng tôi còn không thèm màng đến môi trường của chúng tôi nữa thì mấy anh khách lạ mà, đương nhiên tôi ruồng rẫy mẹ thiên nhiên của mình thì anh để ý mới lạ!

Tôi chửi anh thậm tệ, tôi đâu có thấy dân tôi đánh cá bằng cách đánh bom gài mìn, cào quét tài nguyên biển. Đại gia phố núi chúng tôi là một đám lâm tặc. Còn dân tình chúng tôi xả rác vô tội vạ.

Nghĩ lại thấy mình giống nhau.

Tôi thấy mình dạy con giống y như anh, ráng học để làm giàu, để nuôi gia đình, nuôi bản thân, ráng làm giàu, mấy cái ngày hội học làm giàu của tụi tôi đông như quân Nguyên tràn về ấy chứ. Có cái lớp dạy làm giàu như Vương Vĩnh Khánh chắc đông như quân Tần quân Hán cộng lại luôn. Toàn các bạn sinh viên, những nhân tố xây dựng đất nước của chúng tôi sắp tới, rồi hai mấy cũng có, ba mấy cũng có. cứ hễ nghe giàu, nghe kiếm tiền là chúng tôi , giống như anh, đua nhau học, đua nhau bất chấp tất cả để làm giàu.

Cha mẹ dạy chúng tôi phải thoát nghèo, học cho giỏi, chúng tôi ganh nhau từng 0,5 điểm một, để thi vào trường chuyên lớp chọn. Để chi anh biết không? Để sau này kiếm tiền, kiếm bằng cách nào không quan trọng , miễn là đạt được hai tiêu chí: giàu và đừng vào tù! Tức là làm gì cũng được, hại người gián tiếp thôi, chích vào gà vào heo, hay quảng cáo thuốc tạo nạc, được hết, vì nó không vào tù! Đừng bán ma túy thôi! Còn làm gì cũng được, không cần phải nghĩ!

Cha mẹ chúng tôi mong như thế là tốt lắm rồi, còn không bằng anh á, Dân Trung Quốc Đài Loan các anh còn thắt lưng buộc bụng, cần cù chịu khổ, còn cha mẹ chúng tôi còn mong Giàu, không vào tù và nhất là phải NHÀN nữa cơ! Thế thì làm nghề gì nhỉ?

Có ai trong chúng ta dạy trẻ về môi trường, ta còn không thèm quan tâm cơ. Vào siêu thị ta thấy choáng vì đâu đâu cũng thấy NHỰA , mà ta không thấy đau khi thấy sao mà nhiều nhựa quá! Đi vào siêu thị mà không tìm được mấy món đồ thân thiện với môi trường! Nhìn đống hàng trong siêu thị mà nghĩ tới đống rác khi nó thải ra sẽ kinh khủng đến dường nào! Ta dạy con được điều này chưa? Cho con thấy nỗi đau này chưa? Đằng sau đống nhựa đó là dầu hỏa, là chiến tranh đó con yêu à! Cái đẹp, cái tiện lợi mà con đang dùng đổi bằng tính mạng những đứa trẻ nơi vùng dầu hỏa đó!

Mỗi ngày ta hại mình bằng các loại hóa chất thải vào môi trường, nên nhớ 60% rác thải và nước bẩn là từ các hộ dân chứ không chỉ từ nhà máy. Ta tắm bằng xà phòng, giặt bằng bột giặt, thêm cái nước xả, lau chùi bằng các loại hóa chất, ăn sốt mayo, đổ bỏ bánh kem….Những thứ này cực kỳ khó tan trong nước và tiêu hao một lượng nước để trung hòa gấp mấy ngàn lần đến mấy chục ngàn lượng nước để rửa sạch rau củ quả.

Có bao nhiêu bài học trong trường lớp và gia đình dạy trẻ về môi trường? Thậm chí chưa được một tuần một lần, thậm chí trong gia đình là số 0.

Vậy làm ơn dạy con yêu thiên nhiên, bảo vệ môi trường ngay từ lúc này, tiết kiệm nước, phân loại rác thải, trồng rau, nuôi cá, sử dụng sản phẩm thiên nhiên thay cho sản phẩm hóa chất công nghiệp, nói không với đồ nhựa, bao nylon, hạn chế rác thải, ăn cơm lấy bao nhiêu ăn bấy nhiêu…

Làm tất cả trở thành văn hóa trong gia đình bạn, bây giờ và mãi mãi.

Nếu bạn chỉ mong con bình thường, học giỏi, có việc làm ổn định mà không dạy con về trách nhiệm với môi trường, với xã hội thì bạn sẽ có những người ngoan ngoãn đi làm cho các ông chủ lớn như Vương Vĩnh Khánh!

Nếu bạn hoài bão hơn “dạy con làm giàu” từ bé (nhất là cái kiểu học kiếm tiền của người Do Thái mà xin lỗi người do thái thật không có viết ra điều này, cái kiểu học về tiền từ bé là NGƯỜI TRUNG QUỐC MƯỢN DANH Do Thái để viết) mà không quan tâm đến người khác, vô ơn và vô minh về môi trường thì bạn sẽ có một Vương Vĩnh Khánh nho nhỏ , thành thật chúc mừng! Chúng ta có thêm một lớp nhà giàu sẵn sàng chà đạp lên lợi ích xã hội để đạt lợi ích cá nhân.

Làm vì cái gì cũng được, khi mà tiền và lợi ích cá nhân là đích đến cuối cùng thì còn gì là quan trọng nữa, bạn bè, người thân, xã hội, thiên nhiên hay cả thần thánh, đều chỉ là thứ nếu thuận với việc kiếm tiền của mình thì tồn tại, không thì biến đi!

Cho nên dân kinh doanh có câu: không có mối quan hệ thực sự, chỉ có mối quan hệ dựa trên lợi ích! Ngẫm ra đúng thật!

Có điều, nếu bây giờ bạn dạy con thiếu đi tình yêu với thiên nhiên và không biết cách đặt lợi của mình sau lợi ích của tập thể, của quốc gia, của thiên nhiên, thì chúng ta sẽ được điều chúng ta muốn, chúng ta sẽ có “ông lão đánh cá” nhận quá nhiều từ mẹ thiên nhiên – con cá vàng, mà vẫn tham lam, chắc chắn, câu chuyện sẽ kết thúc như thế . Ông lão sẽ trở về trắng tay!

Catherine Yen Pham

facebook.com/janecatharina

Advertisements