SWT 190 – CHUYỆN Ở VG

Highlights talk show giữa ông Phạm Nhật Vượng (Chủ tịch Tập đoàn Vingroup) và ông Nguyễn Mạnh Hùng (Chủ tịch tập đoàn Viettel)

Mở đầu câu chuyện, VG (VinGroup) muốn hợp tác cùng VT (Viettel) làm chuyện lớn cho nước ngoài nể mặt.

1. VG huấn luyện làm sao anh bảo vệ VG cũng cười ?

Anh bảo vệ VG cũng phải cười, không cười chết ngay, tiêu chuẩn có đủ, con người không ai tự giác làm việc. VG đang có 1 phong trào “mỗi 1 người nhân viên là 1 đại sứ của VG” anh ko chỉ làm việc cho bản thân anh mà anh còn làm việc cho cả một hệ thống. Ở VG mọi chuyện khen thưởng và kỷ luật rất nhanh – miệng nói thì tay làm.

2. Thanh tra, kiểm tra:

VG ngày xưa cần ban thanh tra rất lớn bây giờ chỉ cần lên FB là biết ở đâu mình có sai phạm, nghe người ta chửi mình là biết ngay. (Ngôi nhà Vingroup – Cộng đồng Royal City, webtretho, web ôto. Ban truyền thông VG có 1 tổ chuyên MXH còn Viettel có thể đọc thông tin bằng máy chứ không phải bằng mắt như VG.

VT cũng nghĩ rằng người dân “cộng đồng mạng” là người thanh tra tốt nhất chứ không phải ban thanh tra, ban kiểm tra.

3. Thịnh và suy:

VT hỏi VG: Triết học phương đông có nói thịnh rồi suy, suy rồi thịnh, anh có phải kiềm hãm không thịnh để không suy ? VG trả lời: chúng tôi luôn xác định đấy chưa phải là thịnh thì lúc đấy nó không thể suy được. Tự ta luôn xác định vẫn còn nhiều đỉnh núi cao hơn và ngăn không cho bản thân và những người xung quanh mình nghĩ đó không phải là cực thịnh. VG tự coi mình quá quá nhỏ so với thế giới. Từ khi đc vào Forbes thì các ông như Bill Gate, Warren Buffet cứ mời sang chơi thì mình không đi vì mình không biết tiếng anh, dắt phiên dịch theo cũng kỳ. Lý do thứ hai là mình quá nhỏ so với họ. Chưa có gì để mà đáng tự hào cả. Chưa có gì để khoe khoang cả. VG chưa phải là thịnh hoặc rất to, VG còn đang rất nhỏ. Những cái VG làm được chỉ là những bước đầu tiên, cực kỳ sơ khai sơ khởi.

VinPearl có thể nói là chuỗi KS lớn nhất Việt Nam nhưng nếu so với Sheraton, Accord … thì quá là nhỏ xíu, chỉ hoạt động trên 1 địa bàn. Trong quan điểm của bản thân tôi thì tôi cho rằng chúng tôi chưa phải là thời kỳ thịnh. Chưa có gì phải kiềm hãm cả. Bây giờ còn phải lùa nhau đi chạy tiếp. Đổi slogan: “Nơi tinh hoa hội tụ cùng phát triển” Còn bây giờ là “Mãi mãi tinh thần khởi nghiệp”. Để mọi người cùng giữ tác phong làm việc đấy. Chứ không phải các vị đã có đủ thì phải đi ăn chơi 1 năm, đi ăn chơi vài tháng. Mỗi ngày chỉ làm việc 7-8 tiếng không thì sợ ốm yếu nhanh già nhanh chết … Cái quan trọng là mình nhìn thấy rõ mình còn nhỏ. Thực sự có quá nhiều việc phải làm. Chẳng may VG có 100 tỷ thì cũng phải làm gì đấy để kìm hãm sự thịnh lại.

4. VT nhanh nhưng thể hiện ra chất lượng không tốt. VG có cách nào vừa nhanh vừa giữ được chất lượng tốt ?

Nhanh và chất lượng về cơ bản không liên quan tới nhau. VG xây dựng rất nhanh, quan điểm của tôi là chưa nhanh. Ở mỹ năm 1931 xây 1 tòa nhà hơn 100 tầng khoảng 430 ngày. Còn VG bây giờ xây 1 tòa nhà 81 tầng cũng phải mất hơn 2 năm về cơ bản không phải là nhanh. Tôi cũng chứng minh cho nội bộ VG câu chuyện nhanh và chất lượng: cách đây 1 năm chúng tôi xây trên đảo ở NT 950 phòng trên nền nửa đất nửa biển, tổng thời gian xây dựng là 7 tháng. Nhà 11 tầng. Có những KS 500 phòng mà phải xây 18 tháng mà chất lượng vẫn kém. Vấn đề cơ bản là tổ chức như thế nào, giải quyết như thế nào ? Giải quyết những vướng mắt của nó để làm sao nó chạy được. Vấn đề là 1 bên thì kiểm soát chặt còn 1 bên gần như giao khoán cho 1 nhóm. Cái gốc không phải là nhanh hay không nhanh mà là tổ chức kiểm soát như thế nào.

VT ra đời cùng ông Huawei mà bây giờ ông ấy đã 65 tỷ USD còn mình thì vẫn loay hoay 11 – 12 tỷ USD. Anh em hay mặc đinh là nhành thì không tốt được nhưng theo anh VG chia sẽ thì không phải như thế. VT hay mang lý do nhanh ra để giải thích cho những cái kém cõi của mình.

5. Bộ phận đào tạo của VG

“Vingroup đặt bộ phận đào tạo là “chương trình học tập”. Từ xưa VG rất coi trọng đào tạo, mấy tháng nay là lập “chương trình VG học tập” tức là biến toàn bộ tập đoàn VG thành tập đoàn học tập, tất cả mọi người phải học mọi lúc, mọi nơi ở mọi người. Ai không đạt cắt toàn bộ phúc lợi. Học. Nếu muốn tiêu chuẩn tốt hơn thì phải học. Cán bộ lãnh đạo mà chịu học đương nhiên trình độ kiến thức tốt hơn, công việc chuyên môn tốt hơn. Công việc tốt hơn đãi ngộ đương nhiên tốt hơn. còn không học chắc chắn là kém, không có gì phải bàn cãi cả. Nó không phải là chương trình mà khi nó trở thành thói quen, thành văn hóa ngấm vào máu từng người vingroup. Mỗi tuần tôi đều bỏ ra 1 buổi đào tạo cán bộ lãnh đạo, mỗi lãnh đạo mỗi tuần đều phải bỏ ra 1 giờ đào tạo cấp dưới.

Khi VG bước sang các lĩnh vực khác thì chỉ có liều. Nhưng khi làm phải rất đam mê, rất nỗ lực, rất cố gắng, mày mò học hỏi, tính toán cân đối, hô hào anh em mỗi người 1 chân 1 tay. VG được các có các lãnh đạo rất đa nhiệm. Khi xây vinmart thuê hết 1 đoàn tướng tây xịn lương 5-7 trăm ngàn một năm. Làm sáu tháng thấy không ăn thua, chị Hải từ quản trị rủi ro làm TGĐ Vinmart. Chưa kinh doanh ngày nào cả. Cả hệ thống phải xúm vào hỗ trợ, học lại làm lại hết. Từng bước ổn định được.

6. Tây hơn mình cái gì, mình hơn tây cái gì ?

Khi tây vào 1 hệ thống đã hoàn chỉnh setup bài bản, có nhân viên giỏi đc đào tạo kĩ lưỡng. Có quy trình thì tây sẽ thành công ở mức trung bình, bản thân họ không có thói quen làm việc sáng tạo lại rất quan liêu và thụ động. Người Việt có thể ko có KN nhưng rất ham học, sáng tạo, quyết liệt, lăng xả, mình giải quyết được vấn đề, ăn đòn thì khôn lớn.

Lãnh đạo tây đặt xuống hàng thứ cấp. Khách Vinpearl tăng đột biến thằng CEO tây ất ơ chán không biết xoay sở tới 10 ngày chưa chịu báo cáo cho mình, nó vẫn đang ngồi nó nghĩ. Mình vào 1 tuần là xoay sở xong. Không cẩn thận mình mất thương hiệu, bọn đấy không giao trọng trách được.

7. Kinh nghiệm đánh tây tại thị trường Ukraina

Lúc trước tôi có cạnh tranh với Nestle Knor Maggi đều là những hãng thực phẩm hàng đầu thế giới. Thị phần mỳ ăn liền của mình trên 90%. Bột canh 80% Tổng doanh số 150 triệu đô. Nestle vào năm đỉnh điểm chi ra đến 34 triệu usd để quảng cáo, tôi chi chỉ 2 triệu nhưng là để mua áo lông tặng các điểm bán hàng mặc cho ấm. Hầu như nó không chiếm được thị phần của mình. Tới mức nó dùng tiền để mồi chài các điểm bán hàng của mình.

Chúng tôi có khoảng 50.000 điểm bán hàng. Chúng tôi nói rõ với họ ông nào bán hàng của tây thì cấm không cho bán hàng của chúng tôi nữa. Bọn tây chỉ mồi chài được một số ít người qua bên nó. 7 năm liền mình giữ thị phần hầu như không giảm. Mình làm gì nó làm theo đấy, mình phải ứng biến vạn hóa từng ngày để đấu với nó.

8. Dự định đầu tư nước ngoài của VG

VG đang quy hoạch 9 nước để phát triển hệ thống Vinpearl Sofitel Sheraton cách đây 50-70 năm cũng bắt đầu từ con số 0 giờ đây đã có thương hiệu quốc tế tại sao chúng ta không làm ? Tôi cũng thắt lưng buộc bụng bỏ ống mỗi nơi một vài trăm triệu để cắm cờ Việt Nam đầu tiên và sau đó mình sẽ xây dựng hệ thống KS không phải là thương hiệu nội địa nữa mà là thương hiệu đẳng cấp quốc tế. Ví dụ Mỹ, úc, canada, Singapore, mấy nước châu âu.

Câu chuyện đầu tiên là về thương hiệu để khuếch trương thanh thế của doanh nghiệp VN. Còn về kiếm ăn thì rất là hẻo. Vd 1 phòng KS Singapore đầu tư khoảng 1 triệu USD còn VN thì khoảng 100 ngìn, chỗ nào lãng phí thì 200 ngìn, IA 4-5% lỗ không đủ trả lãi ngân hàng. Cho nên phải sử dụng tài sản của mình để đầu tư mới cân đối được. Chắc chắn sẽ đầu tư, cái hướng là sẽ thúc đẩy mạnh hệ thống KS. Tiêu chuẩn dịch vụ mình chẳng thua gì nước ngoài cả.

Vinhome lúc trước có 200 quân sales giờ không thể bán nổi 10.000 căn hộ. Hiện tại VG chỉ là nhà SX, xây xong chuyển qua đại lý bán hàng, ở HCM có 20.000 quân sales căn hộ Vinhome, họ bán rồi ăn hoa hồng. Chứ bản thân VG không tự đi bán hàng như lúc trước. Từ đấy tôi mới thúc đẩy được sự đầu tư phát triển. Lúc trước VG lập ra 1 xưởng thiết kế gồm 200 kiến trúc sư. Có nhiều người rất giỏi nhưng sau 6 tháng thì phải giải tán. Mình phải outsource việc ấy ra ngoài. Mình có hàng trăm hàng ngìn công ty thiết kế lớn nhỏ trong ngoài nước.

Tôi tự thiết kế 1 ngày mất 1 buổi, như mình trở thành trưởng xưởng ấy. Sửa lỗi cho chúng nó mình cũng chết, không sửa mình cũng chết. Mỗi nét vẽ sai của kiến trúc sư công trường phải đập bỏ mất 1 tháng, thế mới có chuyện ai vẽ sai đày ra công trường 1 tháng. Sau này mình chỉ thành lập ra 1 đội kiểm soát thiết kế khoảng 20 người. Tức là các nhà thầu vẽ xong mang bản vẽ cho tôi kiểm soát.

9. VT có nên đầu tư vào Ukraina lúc này ?

Nếu mà nói thật lòng thì không nên đầu tư vì: họ đang dây vào trạng thái không biết bao giờ mới duỗi được, từ khi họ ngã theo Nga. Nếu cứ ngã theo EU thì Nga không bao giờ để cho họ yên. Nhưng nếu ngã hẳn sang Nga chắc phải đợi tới đời khác. Trình trạng Ukr bây giờ rất phức tạp. Thứ hai họ gần Nga và nói tiếng Nga đâm ra DN Nga có lợi thế rất mạnh rất lớn so với mình. Mình đánh nhau với nó thì không thể hiểu rõ thông thổ địa bàn ấy bằng thằng Nga.

10. Bí thư Đảng Ủy VT nói về Doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân

DNTN làm thì làm không chém luôn, DNNN không làm được chuyện ấy. Bí thư Đảng Ủy tôi là làm sao DNNN không giống tư nhân lắm. Anh nghĩ anh là người đi thuê và nhân viên là người làm thuê anh có quyền mạnh hơn, theo đúng chúng tôi vướng chuyện đấy. Làm gì phát là bắt đầu họp Đảng ủy ngay. Chúng tôi tự nhận mình là công ty tốt nhất của DNNN nhưng so với tư nhân chúng tôi chưa là cái gì cả. Chúng tôi đã thử làm 1 số việc ngoài viễn thông nhưng cho đến giờ phút này vẫn chưa thành công bởi vì chúng tôi nhận ra 1 điều là chúng tôi đã làm những việc chỉ có DNNN có lợi thế thôi.

Khuyên anh Vượng 2 câu: Đừng xem thường mấy thằng tây vì mấy thằng tây anh gặp chỉ là tây quản lý. Nếu anh gặp mấy thằng tây làm chủ như Microsoft, Facebook, Warren Buffet … thì tôi nghĩ có nhiều thứ phải học từ bọn nó đấy. Mấy thằng tây quản lý chỉ học đúng cái gì được yêu cầu đấy thôi và phải đúng chúng. Cái mà phải quyết như anh thì phải gặp mấy thằng kia.

Nếu anh đã có chiến lược đi đầu tư nước ngoài thì không nên đầu tư vào Mỹ mà Châu Âu, nếu đầu tư vào các nước như Myanmar. Tôi chịu trách nhiệm về đầu tư QT và đã đi hơn 100 nước trên TG, những nước như Myanmar hiện giờ rất cần dịch vụ, cần KS hơn là Mỹ. Bây giờ đem KS đánh nhau với mỹ thì không ăn thua đâu. Nếu anh làm ở các nước gần gần như Campuchia, Nepan, chắc chắn anh thành công sau đó tấn công thằng Mỹ. Đó là mấy cái tôi góp ý như vậy.

11. Khó khăn trước mắt và nỗi sợ hãi của VG

Vô cùng nhiều nỗi sợ hãi, vô cùng nhiều khó khăn không kể hết được. Đang đi ngoài đường hòn đá rơi vào đầu cũng chết. Đột nhiên có ai đấy khó ở thì cũng chết. Những nỗi sợ hãi vô hình đấy là thường xuyên. Chúng ta phải cũng cố cả về câu chuyện pháp lý, câu chuyện xã hội. .. để làm sao để giảm thiểu thôi.

VG là 1 DNTN rất lớn trong con mắt của nhiều người. Ơ thế thì người ta nghĩ bọn này ăn trộm ăn cắp được hay sao. Họ đâu biết đấy là công sức, trí tuệ, nỗ lực vô cùng lớn của cả một hệ thống. Có lúc chúng tôi đi vay tới 70.000 tỷ có năm trả lãi 14.000 tỷ. Thế thì nó mới ra được kết quả như thế này chứ. Các anh đã biết rất rõ anh buôn 1 đồng lãi khác, anh buôn 1000 đồng thì lãi nó khác. Dần dần chúng tôi vượt qua được.

Tổng nợ VG bây giờ khoảng 30-40 ngàn. Tổng tài sản VG 150.000. Nếu như mình không dám chấp nhận cuộc chơi như thế thì làm sao mình có được ? Phải chơi như thế thì 4-5 năm tài sản mới tăng mấy chục lần. Cũng phải nói là một ăn một tịt chứ phải làm sao ? Có những dự án phải mua xong vứt đi. Mất hàng ngìn tỷ. Có những dự án ở SG 10 năm mà giải phóng mặt bằng mới được khoảng độ 70%. Khả năng cao 1-2 năm nữa mới xong. Mình đền bù từ lúc giá 180 ngìn / m2 cho tới bây giờ là 1,5 triệu / m2 mà vẫn chưa biết điểm kết là điểm nào. Thành công hay không thành công ở từng dự án đều rất khó khăn. Vô định. Và mình phải quản trị được rủi ro 1 cách tổng thể. Tôi tin rằng với cái tâm của mình như thế, những việc mình nỗ lực làm cho xã hội thì chắc chắn mình có được 1 sự ủng hộ rất lớn trong XH. Không phải 1 vị nào đấy khó ở thì làm gì được mình. Thế nhưng mà những nỗi sợ ấy là hiện hữu, vẫn thường trực.

Trong chuyện KD chúng tôi chả thấy vấn đề gì cả. Trong 6 lĩnh vực VG đang đầu tư thì có nông nghiệp định hướng rất rõ ràng là từ thiện. Y tế giáo dục là XH. Bán lẻ là chủ lực. Trong tương lai bán lẻ sẽ chiếm khoảng độ 50% thị phần VG. Trong giai đoạn này mình có thể mở rộng bất chấp tất cả. Lúc trước tính trong năm nay sẽ mở độ 2000 điểm Vinmart+. Tôi chấp nhận tỷ lệ 20-30% sau 1 năm vứt đi. Chỉ là mình để chớp thời cơ phủ hết. Sau đó các bác tây vào rồi chỉ còn khóc, chẳng ai dám mở cạnh ta. Sau 3 năm nữa chúng tôi có kế hoạch mở 10.000 điểm bán hàng Vinmart+ và 400 trung tâm thương mại ở khắp cả nước. Bây giờ mặt bằng trong Hà nội và TP HCM rất phức tạp. Kiếm được mặt bằng cũng khoảng 2 năm. Chúng tôi quyết định thôi, lại lấy nông thôn bao vây thành thi. Như anh Dũng nói mình đánh mấy thằng nhà quê trước xong rồi quay lại mấy nước xịn sau.

Chúng tôi có kể hoạch maximum là 3 năm sẽ mở 300 cái trung tâm thương mại ở huyện lỵ. Huyện nào có thể 10.000 dân thì mở 1 cái loại cấp 2. Trên 15.000 dân mở 1 cái cấp 1. Điển hình đại trà hết luôn. 2 tầng và 3 tầng. Xây theo kiểu modun 1 thiết kế. Chúng tôi mới khởi xướng 2-3 tháng thì đến nay đã được 100 cái mặt bằng. Huyện thì dễ quá, ông nào mời được mình thì sướng nhẩy tưng tưng. Thậm chí tỉnh Quảng Ninh làm luôn văn bản yêu cầu các huyện trong vòng 1 tháng phải nộp hết mặt bằng cho VG, tha hồ chọn. Ông Bí thư Tây Ninh bảo với tôi anh xây cho tôi 1 cái ở Tỉnh, 4 cái ở huyện. Khi đi về huyện thì họ mong chờ sự đầu tư của mình. Từ giờ đến cuối năm thì họ kiếm được 300 mặt bằng. Xây ở vùng sâu vùng xa thì hơi vất cả, thậm chí cả bê tông ở vùng đấy không có phải trộn tay. Mình phải mua mấy chục giàn trộn bê tông đến lắp ở khu đó luôn. Xây xong lại tháo gỡ trạm trộn bê tông mang đi. Rất vất cả nhưng sợ mình trộn tay bà con đang ăn chơi nhảy múa mà sập thì có mà chết.

VG đi đầu tư ở các nước phát triển trước chứ không giống VT đầu tư ở các nước thua VN trước
Làm cho nó nhàn, làm rất dễ, lợi nhuận rất thấp nhưng ổn định lâu dài. Ví dụ Sin chả phải làm gì hết, đấu giá mua xong, chỉ tiêu quy hoạch muốn thay đổi không được. Mình chỉ cần cử 1 nhân viên cấp bình thường sang là xoay sở hết. Nhà thầu cũng thuê, đơn giá rõ ràng minh bạch, đâm ra phần quản lý mình có thể phát triển rất nhanh mà không phải chịu rủi ro quản trị. Đi ra nước ngoài của VG không định hướng là lợi nhuận mà định hướng là cắm cờ. Nếu mình cắm vào Myanmar, Lào, Campuchia thì không oai lắm. Mình cắm hẳn vào chỗ khó kinh doanh nhất mà mình KD được cho nó kinh.

12. VG nhìn công ty nhà nước như thế nào?

Đầu tiên là rất oai, TGĐ là thiếu tướng, em mong làm thiếu tá thôi cũng được. về bản chất 2 công ty giống nhau. CTNN cũng có gò bó và có thuận lợi. DNTN cũng thế. 2 bên muốn xây tòa nhà đều phải lên xin bộ, sở ban ngành. Còn lại là sự nỗ lực cố gắng của CBLĐ, NV. Về gốc vẫn thế. Khi anh bị vướng cái quy định quy trình thì cũng giống DNTN khi muốn mở siêu thị – mấy chục loại giấy phép, rất phức tạp.

Tôi quyết định đầu tư Royal city trong 1 buổi tối, khi nghe tin có thằng HQ đầu tư cùng cơ khí Hà nội đã bỏ chạy, hỏi han 1 tý là oke chơi luôn. Từ 8 giờ tối nghe tin tới 11 giờ trưa hôm sau là ký xong, nếu mình chậm thì 1 thằng HQ khác nhảy vào thì sao ? Của anh thì lâu hơn 1 tý nhưng anh xin chắc chắn được.

Sức mạnh chung thì cả 2 tập đoàn đều manh. “Số người giỏi trong VinGroup và Viettel khi quảng ra ngoài xã hội mà sống được mà vẫn mạnh thì khả năng VG nhiều hơn VT” Trong môi trường tốt thì cấp dưới VT thành công khi làm theo mệnh lệnh và chỉ đạo nhưng khi va phải cạnh tranh chiến đấu thì gặp bế tắc. Làm đại trà thì làm tốt nhưng khi khó rồi thì tính sáng tạo chủ động, khả năng chiến đấu đơn lẻ thì mong anh chia sẽ trong điều kiện khác. Người VN ở nước ngoài tự chiến đấu được rất ít.

Các chi nhánh VT ở tỉnh rất mong muốn ở trong những tòa nhà của VG xây cho. Đổi lại anh cho VT làm hạ tầng trọn vẹn cho một khu của anh thì đấy cũng là một cơ hội cho VT trưởng thành. Chúng tôi làm SP đại trà thì tốt nhưng nếu làm SP mà được anh Vượng chấp nhận thì cũng thành người đấy. Cũng chưa giỏi trong việc làm những khu phức hợp lớn mà có cả viễn thông, CNTT, tòa nhà thông minh. Nếu a Vượng mạnh dạn giao thì đây cũng là cơ hội cho chúng tôi thử thách. A dùng được thì cũng nên người.

VG cũng mong các DNVN gắn kết được với nhau. Giảm được cái tôi trong mình. Cái tôi của các đại gia Việt nó lớn. 2 DN ngồi với nhau chả thằng nào chịu thằng nào. Ông nào cũng muốn làm vua cơ. Uống rượu thì uống rượu mà hở ra chỗ nào ngon ngon là ông kia về chiến luôn. Nếu làm như thế không bao giờ mình lớn được. Mọi người chỉ nghĩ đến ngày thịnh mà không nghĩ đến ngày suy. Mình hoàn toàn có thể gặp khó khăn, lúc đó thì ai giúp mình ? Nhưng người ta chỉ nghĩ tôi đang ngon thì tôi phải là vua, các ông yếu kém thì quên các ông đi. Không ai chịu nhường ai. Không ai chấp nhận ai. Nếu như thế thì tôi cho rằng DNVN hỏng, không thể lớn được.

VG vừa rồi ký hợp tác chiến lược với Tân hoàng minh, mình thấy người ta có mấy chục miếng đất mà không làm được nó phí. Quan trọng là khi có 1 DN đủ tầm cạnh tranh với mình thì mình mới khôn lớn được. Nếu nhất mẹ nhì con thì chả có ai để mà đọ. Không lớn được, thực sự là mình phải có những đối thủ cạnh tranh mạnh thì mình mới phát triển được. VG VT, các DN khác mình có được cái gì thì mình kết nối với nhau.

13. Vấn đề nhân sự của VG

Sau 1 hồi tích cực tuyển dụng, mình quay trở lại với nhân sự gốc của mình. Mà bây giờ mình phải tạo nguồn cán bộ ở các cấp. Cứ thế đẩy nhau lên. Cái gốc lớn nhất là những con người đã phù hợp với văn hóa của mình. Phù hợp với cách làm của mình. Anh có thể tuyển 1 người rất giỏi vào nhưng mà anh đào tạo lại họ để họ phù hợp với mình rất là mệt và xác suất thành công không cao lắm. Vì thế mình bắt đầu câu chuyện là ông đang làm trưởng phòng thì bắt đầu đào tạo thành phó tổng, phó tổng thì thành tổng.

Cách làm là các cán bộ lãnh đạo phải nai lưng ra đào tạo. Dù muốn hay không muốn thì văn hóa của 1 hệ thống nó là theo định hướng của người đứng đầu, rộng hơn ra nó là văn hóa của 1 nhóm người đứng đầu, không thể khác được. Thế thì mình muốn truyền tải văn hóa đó xuống thì buộc mình phải đào tạo, buộc mình phải trực tiếp kềm cặp đòi hỏi thì mới nhân bản được, nếu không thì không bao giờ ổn được. VG sau 1 thời gian rất dài đi ra thì quay trở lại là VG học tập. Quay trở lại là chương trình quy hoạch và đào tạo cán bộ nguồn. Tôi có thể bổ nhiệm 1 anh đang làm nhân viên quèn lên làm giám đốc chẳng hạn.

Cũng giống câu chuyện đầu tư, đây là câu chuyện đầu tư vào con người. Ta không thể nói chắc chắn là nó thành công 100% được. Nhiều người có thể nói rất hay, quy mô nhỏ làm rất tốt nhưng đến quy mô lớn họ không làm được. Thì ta phải dũng cảm, liều, kềm cặp, hỗ trợ, thúc đẩy, đòi hỏi, chỉ đường chỉ lối cho họ thôi, ai cũng mong muốn phát triển. Ta phải tạo ra được động lực, ngày xưa VG có 1 vị trí mà có 3-4 người nhòm vào thì thong thả lắm. Nhưng tới lúc có áp lực cạnh tranh, ông nào không làm được thì tôi mời ông ra. Ông tránh ra cho người khác vào làm. Thì lúc đấy nó khác. Mình phải chấp nhận đào tạo anh ạ. Tối đa 3 năm nữa là mình tự cung tự cấp được cán bộ lãnh đạo các cấp luôn.

Ví dụ cấp thấp là tổng quản lý KS mình sẽ quy hoạch đào tạo 100 người. Trong khi nhu cầu của mình là 1 ăn 5. 5 người lấy được 1 người. Nếu Vinmart bây giờ có 300 giám đốc siêu thị và 10.000 cửa hàng trưởng thì đào tạo đại trà, mỗi tháng gom 200 người có bằng cấp, mặt mũi sáng sủa ra đào tạo. Cũng được khoảng chục giám đốc. Với tốc độ này thì mỗi tháng bổ nhiệm mấy chục giám đốc. Cửa hàng trưởng thì bổ nhiệm mấy trăm người một tháng. Đây là bài toán xác suất, quan điểm của tôi là đào tạo 100 người bét ra cũng được 20 người. Đừng đặt mục tiêu khó khăn hơn rồi lại thất vọng. Muốn đào tạo 100 mà được 80 – 90 thì không khả thi.

Về xây dựng, tôi vừa ra cơ chế, mỗi lỗi nhỏ là 1 triệu. Lỗi lớn là 5 triệu, không phạt cá nhân mà phạt chung công ty quản lý xây dựng đấy. Vô hình chung giám đốc công ty QLXD trở thành ông chủ, nếu có lãi thì các ông chia nhau, không có lãi thì giám sát viên đến đốt nhà ông vì nó không có lương. Cả công ty đấy nhà nhà người người đều làm chủ hết.

VT trước giờ tự xây, tự làm, tự nghiệm thu tự kiểm tra cuối cùng chả phạt được ai. Toàn là quân nhà cả.

14. Tại sao cán bộ quản lý VG nhiều nữ?

Phụ trách an ninh, xây dựng, đối ngoại, phát triển dự án là đàn ông. Tài chính, kế toán, pháp lý, kinh doanh … là thế mạnh của phụ nữ. Những vị trí đó chỉ bổ nhiệm phụ nữ. Phụ nữ ổn định hơn, chăm chỉ hơn và chỉnh chu hơn đàn ông. Ở cương vị quản trị, các cấp phó nhà quản trị rõ ràng nữ tốt hơn. Tôi chả bổ nhiệm nữ nào vào công việc vị trí của nam. Ngược là thì nam cũng khó dành được 1 chân của nữ.

Vài lời cuối cùng các lãnh đạo VT
“Tôi có 1 mong muốn là mỗi một người Việt Nam mình đều cố gắng, đời này của mình nỗ lực vượt bậc để làm sao cho con cháu mình sau này nó có 1 cuộc sống khác chúng ta bây giờ.”


Knowzone – Thay đổi thế giới

facebook.com/Knowzonevn

Advertisements