Mẹ

daylalinh

Hai hôm trước, tôi nhận được một cuộc điện thoại của mẹ giữa chiều. Giọng mẹ run và có phần bồn chồn, không giống mẹ tôi thường ngày chút nào.

“Mẹ đang có biểu hiện của bệnh mất trí nhớ.”

Giữa quán cà phê náo nhiệt những người, những cuộc hội thoại, những tiếng cười đùa, tôi ngồi đơ ra dán tai vào điện thoại. Chiều đó nhân viên của mẹ vào phòng đưa mẹ kí một số giấy tờ trong lúc cuộc họp của mẹ đang diễn ra. Mẹ kí xong, tiếp tục họp, mười phút sau bèn hỏi mọi người: “Ơ sao chưa thấy cái X mang lên cho chị kí nhỉ?” Mọi người ngây ra, “chị vừa kí xong rồi mà chị.” Và mẹ tôi không có bất kì một kí ức nào về chuyện này, đây cũng không phải lần đầu tiên nó xảy ra.

Tự…

View original post 667 từ nữa

Advertisements