SWT 264 – THỨ BA

Hồi xưa hồi mà lâu lâu rồi ấy, mình rất ghét những khi bố mình xin đồ đạc cũ về nhà. Ghế, bàn, giường, tủ đứng, tủ nằm, cánh cửa, cánh cổng… vân vân các thứ. Ở những vùng quê như nhà mình thì nhiều khi còn xin cả vật liệu xây dựng như gạch, đá, ngói, gỗ… về chất đống cạnh nhà.

Đồ xin về chưa chắc dùng đã ghét rồi, nhưng ghét hơn cả là lúc mình bị gọi đi chở mấy cái đồ đấy. Vì mình là con trai trong nhà nên mặc nhiên khó tránh khỏi trách nhiệm trong mấy việc chân tay. Mà con trai thì hay ngại chuyện bị người khác để ý là tiết kiệm, tiếc của… hay đơn giản chỉ cần bị người quen/gái xinh bắt gặp thì sẽ thấy xấu hổ sao sao ấy.

Cho đến giờ thì mình cũng không nhớ là trong nhà mình có bao nhiêu đồ là đi xin về nữa. Thực ra cũng nhiều đồ nhà mình sắm với giá rất đắt, lúc mua cũng chẳng tiếc tiền. Nhưng bố thì vẫn có cái thói quen lượm lặt, để dành những thứ không cần thiết.

***

Chiều nay bố mình lại đi xin ngói chở về nhà. Tình cờ hôm nay mình cũng về nhà và lại được gọi đi đẩy xe bò như chàng thanh niên hồi nào

Mình thấy hơi kỳ kỳ khi có cảm giác hơi hồi hộp và còn có chút hào hứng. Mặc dù lúc ăn cơm trưa mình đã nói rõ với bố là xin về rồi cũng chẳng dùng vào việc gì, nhưng rồi bố vẫn quyết định một mình đi chở. Và sau khi chở được 1 chuyến thì mệt há hốc mồm lên lại gọi mình.

May mắn là hôm nay mình không thấy ngại lắm.

Hoặc là chỉ còn ngại chút xíu thôi vì giờ sống cũng hơi trơ trẽn. Nhưng thật ra nghĩ kỹ thì nếu không có cái tính ấy của bố mình, có thể cái mình của hiện tại đã rất khác rồi. Hay có một số chuyện mới xảy ra gần đây, mình đã được hưởng lợi rất nhiều. Chỉ là trước giờ không để ý ấy.

Hoặc giả cho dù hôm nay mình có làm quá lên thì cũng không thay đổi được gì. Xong có khi lại khiến cả 2 người cùng bực mình, buổi tối có khi lại chả có ngô mà gặm.

À mà sáng sớm nay có đọc một đoạn của Osho, nội dung đại khái viết:

“Trong tình yêu, hãy là một hoàng đế, luôn cho tặng. Hãy cho tặng và nhìn xem điều gì xảy ra: bạn sẽ nhận được gấp nghìn lần thứ mình cho tặng.

Nhưng bạn phải biết mánh khoé ở đây. Nếu không thế bạn mãi mãi đau khổ; bạn cho một ít và chờ đợi nhận được thứ gì đó, và sự chờ đợi đó sẽ huỷ diệt vẻ đẹp của tình yêu…”

Ngày thứ ba tình cờ kể chuyện nhảm vậy thôi, không có kết luận gì

Advertisements