SWT 270 – I’ve doubted my father như thế đấy

Bình thường cuối tuần tôi chỉ về nhà khoảng 2 ngày. Ở nhà rất khó để có thể tập trung làm việc gì. Có lẽ cứ nằm ngủ và xem phim cả ngày thì không vấn đề gì, nhưng sẽ cảm thấy tội lỗi và lười nhác lắm. Có lần đèo chị tôi về cùng thì có khi 2 chị em buổi sáng về buổi chiều đã đi luôn. Thế nên dạo này khi về tôi cố gắng dành nhiều thời gian với bố mẹ hơn, kể cả việc ngồi trên phản xem tivi và không nói câu nào.

Mấy hôm trước, khi tôi đang ngồi trên phản thực hiện kế hoạch của mình thì bố đưa cho tôi một cái điện thoại. Nói là bố mua được của một chú bảo vệ làm cùng. Tôi hoài nghi. Cái điện thoại samsung còn khá mới. Tôi kiểm tra qua thì vẫn dùng rất tốt, còn có ốp lưng bảo vệ cẩn thận. Tôi hỏi vặn lại một lần nữa rằng bạn bố bán lại à, bán bao nhiêu tiền. Bố tôi nói “mua hơn 1 triệu…” Về mặt giá cả mà nói nếu mua của người quen thì giá cũng hợp lý. Nhưng cách trả lời của bố không chính xác là bao nhiêu tiền, tôi lại càng thêm nghi nghờ không biết có phải ông mua thật hay không. Hay nói một cách thẳng thắn, tôi nghĩ rằng có người đã làm rơi chiếc điện thoại này và bố tôi nhặt được, hoặc bố tôi ăn trộm!

Tôi không biết mình có phải là người quá mất niềm tin với xã hội không, nhưng tôi nghĩ việc một cái điện thoại bị mất hay bị rơi rồi được trả lại cho chủ là một điều rất khó xảy ra. Hoặc có thể là cái điện thoại đó lởm quá, hoặc có thể là người chủ nhắn tin gọi điện đòi xin lại và hậu tạ. Như thế thì nghe có vẻ hợp lý. Còn với bố mẹ tôi hay một vài người xung quanh mà nói, nhặt được của rơi cũng giống như của trời đã cho mình vậy. Họa có bị dở hơi mới cất công đem đi trả lại.

***

Nhớ lại đợt tôi mới đi Sài Gòn về, mấy hôm sau khi đã thỏa nỗi nhớ nhà, mẹ tôi mang đưa cho 2 cái điện thoại. Bảo là hôm trước khi trông quán nước có khách làm rơi. Hai cái điện thoại một cái dạng cục gạch, một cái loại Blackberry đời cổ tôi đã từng dùng, nhưng đều còn rất mới. Cái cục gạch người ta gọi lại mà không nghe tới hết cả pin. Còn cái Blackberry thì hình như nhắn tin rất nhiều nhưng mẹ với bác tôi cũng chả biết đọc như thế nào.

Đại loại người chủ cũ đã nhắn trong Blackberry anh lưu rất nhiều thông tin và idanh bạ cá nhân, bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền, rất mong được xin lại. Rồi cả vợ của anh cũng gọi điện nhắn tin vào máy nhiều lần. Có điều lúc tôi cầm được 2 cái điện thoại trên tay, tin nhắn đã nhận từ cả tháng trước. Tôi cũng có suy nghĩ rằng bị rơi lâu như vậy rồi, người chủ cũ chắc đã mua điện thoại mới, và tìm được cách nào đó khôi phục lại những thông tin của mình. Nhưng rồi tôi vẫn quyết định trả lại. Anh chị đó đã cảm ơn tôi nhiều.

Có thể trong tôi có chút tự mãn, nhưng thực sự khi trả lại nếu người nhận không đền đáp gì thì tôi cũng chẳng bận tâm. Thế nên hôm trước khi tôi nhận điện thoại từ tay bố, tôi đã nghĩ ngay tới tình huống như tương tự vậy đấy. Tôi không tin rằng ông bỏ ra hơn 1 triệu để mua lại cái điện thoại này.

***

Bố tôi đang làm bảo vệ nên có nhiều khả năng ông có thể nhặt được đồ của người khác làm rơi. Hoặc cố tình giấu của người khác để quên, vì lát sau bố còn đưa tôi cả cái sạc cùng bộ với điện thoại luôn. Chi tiết này hơi bất an vì nó đưa xác suất cao về khả năng bố tôi đã giấu/trộm của một ai đó chứ ít ai làm rơi điện thoại rơi luôn cả sạc.

Tôi đã tin như thế, và cũng chẳng có mấy chục phần trăm tin là bố tôi mua. Điều tệ hại là khi kiểm tra nhật ký cuộc gọi và tin nhắn thì chẳng có manh mối rõ ràng nào, cũng không biết có phải thông tin đã bị xóa hết rồi không vì bố nói đã nhờ người ta xem hộ và lắp sim mới. Trong khi việc hỏi lại bố mẹ mình là có phải đồ ăn trộm không tôi thấy chẳng khác nào tự tát nước vào mặt mình mà vẫn biết câu trả lời. Tôi đã tin như thế.

Tối hôm đó khó ngủ, tôi vận dụng mọi kỹ năng của mình đào bới cái điện thoại và tìm được 2 số điện thoại mà tôi khá chắc chủ của nó chỉ có thể là một trong hai người này. Sau đó tôi sớm nhận ra số thứ nhất không phải hoặc chỉ là người đã mua hộ. Tôi nhắn tin vào số thứ hai hỏi nhưng không thấy trả lời.

Cái khó ở đây là tôi phải hỏi làm sao để xác nhận người này làm rơi, làm mất chứ không phải bán để trả lại. Đã đến bước này thì nếu đúng là điện thoại bị rơi, tôi sẽ trả lại. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng người này đã bán thật nhưng thấy tôi hỏi lại nhận là bị rơi cũng thì không được. Có ai nghĩ lại có đứa rảnh như tôi? Tôi gọi điện cho vợ người chủ cũ nhưng chị nói cũng không biết anh đã bán hay làm rơi, giờ đã mua một cái điện thoại khác rồi. Tôi thấy hơi nản vì gọi số anh chủ đó từ sáng tới trưa 6, 7 lần đều bận, tin nhắn cũng không thấy phản hồi gì. Giả mà có đúng ổng là chủ bị mất thì đã gọi lại ngay rồi. Trong đầu tôi bắt đầu xây dựng suy nghĩ mình sẽ không trả lại cái điện thoại này 🙂

***

Đã hơn nửa năm kể từ thời điểm con smartphone của tôi bị rớt và xe chẹt qua làm vỡ màn hình. Tôi chỉ còn dùng điện thoại đen trắng với 4 chức năng nghe, gọi, nhắn tin, báo thức. Mấy tháng gần đây tôi cũng bỏ cả tài khoản facebook. Nên thực ra ở thời điểm này xuất hiện một cái smartphone cũng không cần thiết. Biết đâu nó sẽ phá vỡ những thói quen mới của mình? Đây cũng có thể coi là một trong các lý do khiến tôi muốn trả lại nó cho người làm rơi. Hoặc tôi cũng có thể cứ dùng nó cho một số tính năng tôi vẫn cần như tìm đường hoặc gọi Grab cho khách chẳng hạn.

“Nhưng nghĩ kỹ thì những suy nghĩ đó không nên liên quan tới việc bạn có trả lại đồ cho người bị mất hay không.”

Tôi gọi vào số đó máy cứ kêu tút tút rồi báo bận nhiều lần, giống như đang chặn cuộc gọi từ số người lạ vậy. Tin nhắn cũng không trả lời. Đến qua giờ chiều tôi mới chợt nghĩ ra có thể chính cái điện thoại này mới chặn số đó. Có thể người chủ khi bị mất đã gọi đến nhiều lần nên bố tôi hay người nào đó mới chặn số của người chủ. Lúc đó có cảm giác như mình vừa giải được một bài toán mà cả lớp chịu chết vậy. Nhưng thực ra nếu đúng như thế, cũng đồng nghĩa với việc đây đúng là điện thoại làm rơi hoặc ăn cắp.

Tôi vào trong danh sách chặn của điện thoại, và thấy đúng là có 1 thuê bao đang bị chặn. Tôi xóa nó khỏi danh sách, và thử gọi lại cho số kia………………………. Vẫn không được???

Tới đây tôi thực sự nản. Tuyệt vọng mở máy tính lên gõ số điện thoại và tìm ra tài khoản facebook. Gửi tin nhắn và comment nội dung như điện thoại, nhưng có vẻ đây cũng là một tài khoản cả tháng chẳng ai vào. Tôi sẽ sử dụng cái điện thoại không biết nguồn gốc này thế nào đây nhỉ? Hoặc là thậm chí tôi có thể bán nó đi và lấy tiền đó làm từ thiện, hoặc giúp đỡ ai đó. Nhưng việc từ thiện, giúp đỡ thế nào để thực sự tốt tôi cũng không biết nữa… Ôi tôi của tôi, lúc nào cũng suy nghĩ quá nhiều…

***

Buổi chiều hôm đó vào lúc 6 giờ tối. Số điện thoại kia đã bắt máy được cuộc gọi của tôi.

Sau khi nghe giải thích tôi đang định mua lại cái điện thoại samsung này, nhưng không thích mua đồ bị rơi hay ăn trộm, anh ấy đã hỏi tôi ngay là: “Có phải em là con của Bác Thọ không?”. Tôi ngượng ngùng nhận và hỏi lại luôn có đúng là bố em mua của anh hay không. Anh trả lời: “Bác ấy mua đấy em nhé.” Tôi chỉ biết nói dạ, rồi cảm ơn, rồi chào.

Thằng con bất hiếu.

 

 

 

 

Advertisements