SWT 274 – NGƯỜI TU HIỆN ĐẠI

Thế kỉ 21, khi mà Tâm linh và Khoa học gặp nhau, chúng ta thấy khá nhiều điều thú vị. Ví dụ, Có một nhóm người xuất hiện, mà tớ tạm gọi là người tu hiện đại.

Trước giờ mọi người hay đồng hoá tâm linh với tôn giáo, nên tâm linh dễ bị kì thị gán mác với lạy lụp khấn bái, mê tín, khiến người đời sợ và tránh xa những kẻ tu. Người tu hiện đại hiểu tâm linh không phải là cái gì huyền bí xa xôi, tâm linh đơn giản là kết nối với chính mình và kết nối thế giới. Họ học cách hiểu mình hiểu người, hiểu quy luật vận hành của vũ trụ để sống tốt hơn. Họ học chỗ này chỗ nọ, họ có thể đi nhà thờ đọc kinh thánh và vẫn có thể đến chùa nghe phật pháp. Họ nghiên cứu đọc sách khoa học và vẫn lắng nghe những bậc thầy tâm linh. Họ có thể học từ nhiều người nhiều nguồn nhưng không mù quáng đi theo bất cứ người nào, họ hiểu những người đó chỉ là con thuyền để mình đi qua sông, nếu nghĩ con thuyền là bến bờ chân lí thì mãi mãi không bao giờ qua được bờ bên kia. Họ tin tưởng và nghe theo duy nhất vào những gì bản thân đã trải nghiệm và kiểm chứng.

Người tu hiện đại hiểu tu đơn giản là sửa đổi, để hoàn thiện mình. Bản tính hướng đến sự toàn vẹn này sinh ra ai mà không có?

Họ có thể ăn chay nhưng không nghĩ người ăn thịt là xấu. Họ tu thiền và họ cũng biết thiền không phải con đường duy nhất để học được những điều thiền mang lại.

Họ hiểu mình hơn để biết cảm thông cho người khác, rằng mình cũng có lúc cái giận, cái ngu chi phối đó, nên tự nhiên không hờn người. Họ hiểu đời hơn để tôn trọng sự khác biệt, rằng mỗi người sinh ra trong hoàn cảnh bối cảnh khác nhau và có lộ trình riêng, chẳng nên áp đặt cái của mình cho người khác. Cũng như qua sông có người đi thuyền, có người đi tàu, có người lội sông cũng là cách vầy. Rằng ai cũng tốt và chẳng có ai tốt hơn ai cả. Và mỗi người đều khác nhau nên chúng ta mới có trái đất đa dạng và màu sắc như thế này.

Ngừời tu hiện đại có lúc lánh xa để tạm yên ổn nuôi dưỡng hạt giống của mình, có lúc quăng mình với đời để va chạm, để soi mình trong sự việc. Họ hiểu bình an thực sự là bình an ngay cả trong tâm bão (Bình an mà không đương đầu gọi là chạy trốn thì đúng hơn (escapism) ).Họ biết ơn những khó khăn, những sự không hài lòng trước mặt vì đó là cơ hội cho họ tôi luyện và mạnh mẽ . Họ hiện diện ở hiện tại, ở cuộc sống và trách nhiệm với những thứ xung quanh mình. Họ hiểu mình là một phần trong tất cả.

Họ yêu tiền nhưng không để tiền chi phối. Họ đam mê thành công nhưng không bán rẻ nhân cách cho thành công (có bán thì phải bán cho đắt:”>) . Họ yêu không vì sợ cô độc, cưới không vì đến tuổi. Họ làm mọi việc vì tình yêu thay vì nỗi sợ.

Động đến chủ đề này, tui thấy ngôn từ của mình thật nghèo hèn để diễn tả cho ra. Còn gì mà tôi chưa nói về các người nữa? các bạn đồng tu của tôi?

Thuy Ly

facebook.com/thuy.lee.16

Advertisements