Khổng viết thành Nhân.

Invisible Blog

1.

Đâu đó năm cuối đại học, anh trai tôi và mấy người bạn cùng khoa công nghệ thông tin góp tiền mở một công ty nho nhỏ ngay gần trường. Công ty tồn tại không được bao lâu thì đóng cửa, vì nguyên nhân gì tôi cũng chẳng rõ nữa, nhưng sự kiện đó – mang máng trong ký ức của tôi – vẫn là một trong những điều mà bố mẹ tôi đã rất quan tâm và ủng hộ đứa con trai lớn của mình. Những câu chuyện xoay quanh việc làm ăn của công ty non trẻ vận hành bởi những sinh viên năm cuối hoặc vừa mới tốt nghiệp đại học ấy thường được nhắc tới trong bữa cơm gia đình với một tinh thần tích cực, cho tới ngay cả những ngày cuối cùng.

Sau khi ra trường, bố mẹ tôi – nhờ sự giúp…

View original post 2 245 từ nữa

Advertisements

Miền Tây tháng 7/2018

Teq's Blog

Tối chẳng thèm xem trận tranh 3 – 4 Worldcup, ngủ sớm, thành ra 3h đêm tỉnh dậy. Tính ngồi cày GTP, check xem làm sao mà cái bài hát sến súa của mình lại được bạn Hiệp đổi thành ra một cái màu trầm ấm nam tính hơn hẳn như vậy. Nhưng mà GTP là thứ rất hút thời gian, vèo cái sẽ đến sáng, mà trời đang đêm mưa, một thời gian thích hợp để viết hơn.

***

36975886_10210133937905521_7723779979208556544_n

Bạc Liêu 5/7/2018

Chuyến này, nguyên thành phần chuyến Hà Giang – những thứ đẹp xinh nho nhỏ – hẹn nhau đi miền Tây. Không dễ tí nào, nhưng cũng thu xếp được thời gian với nhau. Sài Gòn nháo nhào ở sân bay buổi tối và buổi sáng hôm sau, ngày giữa tuần đông đặc người trên đường. Tôi chỉ bắt đầu cảm thấy chuyến đi, khi xe trôi…

View original post 1 424 từ nữa

Trên đường 22/2/2018

Teq's Blog

Cách Sapa không xa lắm, nhưng hôm nay tôi mới lần đầu đi Y Tý.  Đẹp quá. Mỗi tội đường đi vòng vèo, dốc không cao nhưng cua liên tục, có lẽ còn vòng vèo hơn cả đường Hà Giang. Khi gần đến Y Tý rồi, thì mới gặp cái thằng mà chúng tôi muốn thăm nhà nó, lại quay lại vài cây, tới một ngã tư mà lúc đi qua chỉ kịp liếc là rẽ trái thì là leo núi này, rẽ phải thì là leo núi kia. Thằng bé rẽ lên phía trái, lên được hai chục mét nó quay lại bảo “đường hơi khó đi đấy anh”, tôi phẩy tay ra hiệu cứ đi, anh mày mà phải ngại đường khó à.

Quên mất là tiêu chuẩn của người ta khác mình, đường không phải khó mà là cực khó. Có gần 5km thôi nhưng mà là…

View original post 2 391 từ nữa

Một truyền thống có thể lựa chọn

miomie

Tết này tôi tham gia vào nhóm gói bánh chưng cho tiệc tất niên của Hội sinh viên VN ở L. Động lực chính yếu là vì muốn học một kỹ năng mới. Hai anh chị team leader rất có kinh nghiệm và đam mê ở môn này. Anh Thanh tự chế dụng cụ cắt lá dong và khuôn bánh bằng gỗ rất đẹp. Chị Hân đã cặm cụi chuẩn bị nguyên liệu từ cả tuần trước. Chúng tôi đến chỉ việc phụ gói theo công thức và quy trình anh chị đã nghiên cứu, thử nghiệm nhiều năm. Mọi thứ đều được chuẩn hoá nên gà mờ như tôi cũng tạo ra được những chiếc bánh chẳng có chỗ nào để thất vọng. Cuối buổi, tôi tự làm cho mình ba chiếc mang về.

Tôi luộc bánh của mình trong nhà, bằng bếp điện, từ 8 giờ tối đến…

View original post 684 từ nữa

SWT 266 – VIẾT CHO TUỔI MỚI LỚN

Gửi em của chị,

Năm nay em sắp 17 tuổi. Mới ngày nào em còn bắt chị mua cho em đĩa Xuân Mai, giờ đây em đã có bạn gái. Trong mười năm tới, cuộc sống của em sẽ thay đổi rất nhiều. Em có thể sẽ chọn một ngành để em theo đuổi cả cuộc đời, kiếm được những đồng tiền đầu tiên, chuyển đến sống ở một thành phố mới. Em có thể sẽ biết yêu, bị thất tình, lập gia đình, rồi làm bố trẻ con. Em sẽ lần đầu tiên trong đời quen biết những người không phải vì họ hàng, làng xóm, hay vì học cùng trường, mà là vì em muốn quen với họ. Nhiều người trong số đó sẽ giúp đỡ em. Nhiều người trong số đó sẽ lợi dụng, phản bội em. Em có thể sẽ có những thành công khiến bạn bè đồng trang lứa phải ghen tị. Em cũng có thể có những thất bại khiến em nghĩ rằng cuộc sống của mình thế là hết, em sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được. Tiếp tục đọc

SWT 265 – X ĐIỀU MÌNH RÚT RA KHI 27

Không hiểu tại sao nhưng trong đầu mình lúc nào cũng nghĩa là mình chỉ khoảng 22 tuổi ^^. Tuy nhiên việc mỗi năm trôi qua mình cảm thấy bản thân trưởng thành và cứng cáp hơn là điều không thể phủ nhận. Thế nên, nhân dịp mình mới bước sang 27 tuổi, mình muốn ghi lại những điều mình đã rút ra sau rất nhiều những trải nghiệm và đúc kết. Mình rất mong là khi đọc xong, bạn có thể comment cho mình biết bạn đồng ý với bao nhiêu điều bên dưới nhé.

1. Người khác làm điều sai, không chuyên nghiệp hay bất lịch sự không phải là lý do để mình cũng thế. Tương tự, mình lịch sự, chuyên nghiệp, đúng mực không có nghĩa là người khác cũng phải như vậy. Tóm lại, hãy sống như một bông hoa sen và đừng bao giờ đổ lỗi cho bất cứ ai về việc mình không “thơm”. Tiếp tục đọc

SWT 264 – THỨ BA

Hồi xưa hồi mà lâu lâu rồi ấy, mình rất ghét những khi bố mình xin đồ đạc cũ về nhà. Ghế, bàn, giường, tủ đứng, tủ nằm, cánh cửa, cánh cổng… vân vân các thứ. Ở những vùng quê như nhà mình thì nhiều khi còn xin cả vật liệu xây dựng như gạch, đá, ngói, gỗ… về chất đống cạnh nhà.

Đồ xin về chưa chắc dùng đã ghét rồi, nhưng ghét hơn cả là lúc mình bị gọi đi chở mấy cái đồ đấy. Vì mình là con trai trong nhà nên mặc nhiên khó tránh khỏi trách nhiệm trong mấy việc chân tay. Mà con trai thì hay ngại chuyện bị người khác để ý là tiết kiệm, tiếc của… hay đơn giản chỉ cần bị người quen/gái xinh bắt gặp thì sẽ thấy xấu hổ sao sao ấy.

Cho đến giờ thì mình cũng không nhớ là trong nhà mình có bao nhiêu đồ là đi xin về nữa. Thực ra cũng nhiều đồ nhà mình sắm với giá rất đắt, lúc mua cũng chẳng tiếc tiền. Nhưng bố thì vẫn có cái thói quen lượm lặt, để dành những thứ không cần thiết.

***

Chiều nay bố mình lại đi xin ngói chở về nhà. Tình cờ hôm nay mình cũng về nhà và lại được gọi đi đẩy xe bò như chàng thanh niên hồi nào

Mình thấy hơi kỳ kỳ khi có cảm giác hơi hồi hộp và còn có chút hào hứng. Mặc dù lúc ăn cơm trưa mình đã nói rõ với bố là xin về rồi cũng chẳng dùng vào việc gì, nhưng rồi bố vẫn quyết định một mình đi chở. Và sau khi chở được 1 chuyến thì mệt há hốc mồm lên lại gọi mình.

May mắn là hôm nay mình không thấy ngại lắm.

Hoặc là chỉ còn ngại chút xíu thôi vì giờ sống cũng hơi trơ trẽn. Nhưng thật ra nghĩ kỹ thì nếu không có cái tính ấy của bố mình, có thể cái mình của hiện tại đã rất khác rồi. Hay có một số chuyện mới xảy ra gần đây, mình đã được hưởng lợi rất nhiều. Chỉ là trước giờ không để ý ấy.

Hoặc giả cho dù hôm nay mình có làm quá lên thì cũng không thay đổi được gì. Xong có khi lại khiến cả 2 người cùng bực mình, buổi tối có khi lại chả có ngô mà gặm.

À mà sáng sớm nay có đọc một đoạn của Osho, nội dung đại khái viết:

“Trong tình yêu, hãy là một hoàng đế, luôn cho tặng. Hãy cho tặng và nhìn xem điều gì xảy ra: bạn sẽ nhận được gấp nghìn lần thứ mình cho tặng.

Nhưng bạn phải biết mánh khoé ở đây. Nếu không thế bạn mãi mãi đau khổ; bạn cho một ít và chờ đợi nhận được thứ gì đó, và sự chờ đợi đó sẽ huỷ diệt vẻ đẹp của tình yêu…”

Ngày thứ ba tình cờ kể chuyện nhảm vậy thôi, không có kết luận gì

Đối mặt với sự cô đơn

daylalinh

Tôi mặc chiếc váy đen yêu thích, tay ôm tập thơ mới mua trên phố ban chiều, rồi bước vào nhà hàng Orleans Grapevine đằng sau Nhà thờ Thánh Saint Louis. Tối qua là tối cuối cùng của tôi ở New Orleans, tôi muốn đãi bản thân một bữa ra trò để tạm kết chuyến đi đáng nhớ này.

“Tôi đi một mình,” tôi nói với cô lễ tân. Cô dẫn tôi vào khu vườn phía trong được trang hoàng trong ánh nến dịu dàng. Gió tháng Mười thổi nhẹ hai hàng trúc thanh lịch cạnh những bàn sắt nhỏ, trạm trổ tinh tế. Tôi bắt đầu để ý những ánh mắt đổ dồn về mình, cô bé châu Á duy nhất trong một không gian toàn người da trắng ăn mặc sang trọng đi theo cặp hoặc nhóm nhỏ. Tôi bắt gặp ánh mắt vài người nhìn tôi ái…

View original post 1 563 từ nữa

SWT 261 – LÀM GÌ VỚI BÃO

Làm gì với “bão” (Hay cách mình xử lý khi có nhiều suy nghĩ tiêu cực đến cùng một lúc)

Hôm qua ngoài trời mưa bão còn mình thì có “bão” ở trong lòng. Bây giờ, khi trời quang mây tạnh cả bên ngoài và bên trong, mình muốn ngồi viết lại những quan sát mà mình có trong suốt 24h ấy.

Trước đây khoảng nửa năm, trong một lần ăn trưa ở chỗ làm, chị sếp mình lúc đó đang tham gia Tiếp tục đọc