SWT 265 – X ĐIỀU MÌNH RÚT RA KHI 27

Không hiểu tại sao nhưng trong đầu mình lúc nào cũng nghĩa là mình chỉ khoảng 22 tuổi ^^. Tuy nhiên việc mỗi năm trôi qua mình cảm thấy bản thân trưởng thành và cứng cáp hơn là điều không thể phủ nhận. Thế nên, nhân dịp mình mới bước sang 27 tuổi, mình muốn ghi lại những điều mình đã rút ra sau rất nhiều những trải nghiệm và đúc kết. Mình rất mong là khi đọc xong, bạn có thể comment cho mình biết bạn đồng ý với bao nhiêu điều bên dưới nhé.

1. Người khác làm điều sai, không chuyên nghiệp hay bất lịch sự không phải là lý do để mình cũng thế. Tương tự, mình lịch sự, chuyên nghiệp, đúng mực không có nghĩa là người khác cũng phải như vậy. Tóm lại, hãy sống như một bông hoa sen và đừng bao giờ đổ lỗi cho bất cứ ai về việc mình không “thơm”. Tiếp tục đọc

Advertisements

SWT 264 – THỨ BA

Hồi xưa hồi mà lâu lâu rồi ấy, mình rất ghét những khi bố mình xin đồ đạc cũ về nhà. Ghế, bàn, giường, tủ đứng, tủ nằm, cánh cửa, cánh cổng… vân vân các thứ. Ở những vùng quê như nhà mình thì nhiều khi còn xin cả vật liệu xây dựng như gạch, đá, ngói, gỗ… về chất đống cạnh nhà.

Đồ xin về chưa chắc dùng đã ghét rồi, nhưng ghét hơn cả là lúc mình bị gọi đi chở mấy cái đồ đấy. Vì mình là con trai trong nhà nên mặc nhiên khó tránh khỏi trách nhiệm trong mấy việc chân tay. Mà con trai thì hay ngại chuyện bị người khác để ý là tiết kiệm, tiếc của… hay đơn giản chỉ cần bị người quen/gái xinh bắt gặp thì sẽ thấy xấu hổ sao sao ấy.

Cho đến giờ thì mình cũng không nhớ là trong nhà mình có bao nhiêu đồ là đi xin về nữa. Thực ra cũng nhiều đồ nhà mình sắm với giá rất đắt, lúc mua cũng chẳng tiếc tiền. Nhưng bố thì vẫn có cái thói quen lượm lặt, để dành những thứ không cần thiết.

***

Chiều nay bố mình lại đi xin ngói chở về nhà. Tình cờ hôm nay mình cũng về nhà và lại được gọi đi đẩy xe bò như chàng thanh niên hồi nào

Mình thấy hơi kỳ kỳ khi có cảm giác hơi hồi hộp và còn có chút hào hứng. Mặc dù lúc ăn cơm trưa mình đã nói rõ với bố là xin về rồi cũng chẳng dùng vào việc gì, nhưng rồi bố vẫn quyết định một mình đi chở. Và sau khi chở được 1 chuyến thì mệt há hốc mồm lên lại gọi mình.

May mắn là hôm nay mình không thấy ngại lắm.

Hoặc là chỉ còn ngại chút xíu thôi vì giờ sống cũng hơi trơ trẽn. Nhưng thật ra nghĩ kỹ thì nếu không có cái tính ấy của bố mình, có thể cái mình của hiện tại đã rất khác rồi. Hay có một số chuyện mới xảy ra gần đây, mình đã được hưởng lợi rất nhiều. Chỉ là trước giờ không để ý ấy.

Hoặc giả cho dù hôm nay mình có làm quá lên thì cũng không thay đổi được gì. Xong có khi lại khiến cả 2 người cùng bực mình, buổi tối có khi lại chả có ngô mà gặm.

À mà sáng sớm nay có đọc một đoạn của Osho, nội dung đại khái viết:

“Trong tình yêu, hãy là một hoàng đế, luôn cho tặng. Hãy cho tặng và nhìn xem điều gì xảy ra: bạn sẽ nhận được gấp nghìn lần thứ mình cho tặng.

Nhưng bạn phải biết mánh khoé ở đây. Nếu không thế bạn mãi mãi đau khổ; bạn cho một ít và chờ đợi nhận được thứ gì đó, và sự chờ đợi đó sẽ huỷ diệt vẻ đẹp của tình yêu…”

Ngày thứ ba tình cờ kể chuyện nhảm vậy thôi, không có kết luận gì

Đối mặt với sự cô đơn

daylalinh

Tôi mặc chiếc váy đen yêu thích, tay ôm tập thơ mới mua trên phố ban chiều, rồi bước vào nhà hàng Orleans Grapevine đằng sau Nhà thờ Thánh Saint Louis. Tối qua là tối cuối cùng của tôi ở New Orleans, tôi muốn đãi bản thân một bữa ra trò để tạm kết chuyến đi đáng nhớ này.

“Tôi đi một mình,” tôi nói với cô lễ tân. Cô dẫn tôi vào khu vườn phía trong được trang hoàng trong ánh nến dịu dàng. Gió tháng Mười thổi nhẹ hai hàng trúc thanh lịch cạnh những bàn sắt nhỏ, trạm trổ tinh tế. Tôi bắt đầu để ý những ánh mắt đổ dồn về mình, cô bé châu Á duy nhất trong một không gian toàn người da trắng ăn mặc sang trọng đi theo cặp hoặc nhóm nhỏ. Tôi bắt gặp ánh mắt vài người nhìn tôi ái…

View original post 1 563 từ nữa

SWT 263 – HỌC ĐẠI HỌC

Khi mình quyết định quay lại trường học, bạn bè đã hỏi mình: học đại học để làm gì nữa. Với nhiều người, bằng đại học chỉ là công cụ để để xin việc. Lúc đấy, mình đã làm giám đốc sáng tạo của Cốc Cốc, ở nhà công ty cấp, đi lại công ty trả tiền taxi. Bố mẹ cố gắng thuyết phục mình chịu khó ở nhà làm ăn một vài năm rồi lập gia đình. Quê mình vẫn còn quan niệm con gái càng học cao càng khó lấy chồng.

Bản thân mình cũng đã cân nhắc rất nhiều việc có nên học đại học hay không. Hôm nay, mình muốn chia sẻ với các bạn suy nghĩ của mình về mục đích của việc học đại học. Qua đó, mình hy vọng có thể giúp những bạn đang và sẽ học đại học tận dụng tối đa năm tháng sinh viên. Tiếp tục đọc

SWT 262 – (CHƯA) TRƯỞNG THÀNH

Gần đây, tôi nghĩ rất nhiều về trưởng thành. Trước đây, trưởng thành với tôi như con đường thẳng một chiều, nơi mỗi người học và học lại, thất bại và thành công, vấp ngã và đứng lên tiếp tục đi về phía trước (đọc “Trưởng Thành”). Nhưng giờ đây, trưởng thành trong tôi dường như con đường đôi hai chiều, cho ta định hướng đi về phía trước nhưng cũng chừa lại một lối đi về phía sau. Nói cách khác, giữ được cho mình tư duy của một đứa trẻ vụng về, thiếu tự tin cũng là một cách để phát triển bản thân trưởng thành hơn, tự tin hơn. Tại sao lại như vậy? Điều này có vô lý quá không? Hãy để bài viết này nói lên quan điểm của tôi. Đánh giá cuối cùng thuộc về bạn. Tiếp tục đọc

SWT 261 – LÀM GÌ VỚI BÃO

Làm gì với “bão” (Hay cách mình xử lý khi có nhiều suy nghĩ tiêu cực đến cùng một lúc)

Hôm qua ngoài trời mưa bão còn mình thì có “bão” ở trong lòng. Bây giờ, khi trời quang mây tạnh cả bên ngoài và bên trong, mình muốn ngồi viết lại những quan sát mà mình có trong suốt 24h ấy.

Trước đây khoảng nửa năm, trong một lần ăn trưa ở chỗ làm, chị sếp mình lúc đó đang tham gia Tiếp tục đọc

SWT 260 – HÔM NAY CÓ TIN XẤU GÌ KHÔNG?

Tôi bắt đầu mỗi ngày bằng cách tự lục vấn bản thân: Hôm nay tôi sẽ gặp phải sự vô ơn, bất lương, phản bội, ác cảm, và ích kỷ.
Begin each day by telling yourself: Today I shall be meeting with interference, ingratitude, insolence, disloyalty, ill-will, and selfishness.

Đây là câu nói của hoàng đế La Mã Marcus Aurelius.
Có vẻ ngược đời. Nhưng tôi thấy đúng. Tiếp tục đọc

SWT 259 – NHỮNG NGÀY THÁNG ẤY

Đọc những điều bạn Thanh viết, mình lại nhìn thấy mình của những tháng ngày cuối năm ngoái, khi đang gồng hết sức để chiến đấu ở Thái Lan.

Đó là những ngày tự đưa mình vào giai đoạn trầm cảm mà không hề biết.

Những ngày đều đều như vắt chanh, sáng đi bộ đi làm, ăn đúng món đó, uống đúng món đó, rồi làm việc tới nửa đêm để giải quyết hết những vấn đề xảy ra trong một ngày. Tiếp tục đọc

Mẹ

daylalinh

Hai hôm trước, tôi nhận được một cuộc điện thoại của mẹ giữa chiều. Giọng mẹ run và có phần bồn chồn, không giống mẹ tôi thường ngày chút nào.

“Mẹ đang có biểu hiện của bệnh mất trí nhớ.”

Giữa quán cà phê náo nhiệt những người, những cuộc hội thoại, những tiếng cười đùa, tôi ngồi đơ ra dán tai vào điện thoại. Chiều đó nhân viên của mẹ vào phòng đưa mẹ kí một số giấy tờ trong lúc cuộc họp của mẹ đang diễn ra. Mẹ kí xong, tiếp tục họp, mười phút sau bèn hỏi mọi người: “Ơ sao chưa thấy cái X mang lên cho chị kí nhỉ?” Mọi người ngây ra, “chị vừa kí xong rồi mà chị.” Và mẹ tôi không có bất kì một kí ức nào về chuyện này, đây cũng không phải lần đầu tiên nó xảy ra.

Tự…

View original post 667 từ nữa