SWT 258 – NHỚ ĐÓ, KHÔNG AI CHẾT CẢ!

Những lần lướt newsfeed, nhìn thấy tin ai đó làm việc ở một network nào đó tự tử vì áp lực, đột quỵ vì deadline, tôi lại run. Như phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người, tôi thấy cuộc đời mong manh quá. Và những mong manh ấy, sao mà gần mình quá. Sự gãy đổ như sờ được, thấy được. Những mảnh vỡ như bắn thẳng vào mình, khiến cho mình xước xát, sợ hãi.

Đọc báo hay thấy những bài dạng như: Người Việt lười hơn người khác, làm ít chơi nhiều… Tôi đọc, cũng biết vậy thôi, chứ không biết cụ thể người Việt đó là người Việt nào. Chứ người Việt mà tôi biết hoặc làm việc cùng toàn là những siêu nhân, nên trong bài chia sẻ này, tôi sẽ chỉ nói về người Việt mà mình biết. Tiếp tục đọc

Advertisements

SWT 185 – ÁP LỰC CÓ LÀM TA GIỎI HƠN?

Ngày trước, lúc tôi trẻ hơn bây giờ tầm 4-5 tuổi, trong một bài phỏng vấn, tôi có bảo rằng tôi không ngại áp lực lắm, bởi áp lực cho tôi những điều kiện để trở nên “xuất thần” hơn (Sau đó, bài báo được đặt tên là: “MAD – Yêu áp lực như yêu một chàng trai (?)”.

Tôi đoán rằng đa số chúng ta đều nghĩ như vậy, và nghĩ như vậy nên bằng nhiều cách chúng ta đặt lên nhau những áp lực rồi nghĩ rằng điều đó giúp chúng ta đạt các kết quả tốt đẹp hơn: cha mẹ đặt áp lực lên con cái, người yêu đặt áp lực lên nhau, thầy cô áp lực lên học sinh, sếp đặt áp lực lên nhân viên. Tiếp tục đọc