SWT 262 – (CHƯA) TRƯỞNG THÀNH

Gần đây, tôi nghĩ rất nhiều về trưởng thành. Trước đây, trưởng thành với tôi như con đường thẳng một chiều, nơi mỗi người học và học lại, thất bại và thành công, vấp ngã và đứng lên tiếp tục đi về phía trước (đọc “Trưởng Thành”). Nhưng giờ đây, trưởng thành trong tôi dường như con đường đôi hai chiều, cho ta định hướng đi về phía trước nhưng cũng chừa lại một lối đi về phía sau. Nói cách khác, giữ được cho mình tư duy của một đứa trẻ vụng về, thiếu tự tin cũng là một cách để phát triển bản thân trưởng thành hơn, tự tin hơn. Tại sao lại như vậy? Điều này có vô lý quá không? Hãy để bài viết này nói lên quan điểm của tôi. Đánh giá cuối cùng thuộc về bạn. Tiếp tục đọc

Advertisements

SWT 169 – MẸ

Hôm nay cả Mẹ, cả Chị gọi điện sang nói chuyện, tự nhiên thấy gia đình đôi khi chỉ cần đơn giản thế thôi. Hỏi han cuộc sống, tình hình sức khoẻ rồi nói chuyện vài dự định vu vơ, đơn sơ mộc mạc một cách tự nhiên nhất. Mẹ đang là những năm tháng cuối của sự nghiệp Mẹ đã theo đuổi cả đời, Chị đang là cuộc sống mới với gia đình nho nhỏ mới cũng đang là lúc tuổi trẻ qua đi thay vào đó là gia đình, công việc. Mình thì vẫn đang dang dở, nhưng cứ coi như là sự khởi đầu đi, tuổi trẻ mà. Tiếp tục đọc